Chuyển đến nội dung chính

KHÔNG AI THỰC SỰ NGHĨ VỀ BẠN CẢ

Khi mình xem những cuộc “bàn phím đấu” trên mạng xã hội mình thấy thường hai phe chẳng ai nghe ai cả. Mỗi người chỉ muốn nói lên ý kiến của mình và thuyết phục người khác rằng mình đúng. Và “người khác” cũng tương tự. Rốt cuộc là không ai nghe ai, ai cũng chỉ muốn hét lên ý của mình. Vậy thôi.

Khoa học cũng đã chứng minh là không ai thực sự nghĩ về bạn cả. Trong một nghiên cứu, Tamir và Mitchell ở trường Harvard [1] đã chỉ ra rằng mọi người luôn dùng những trải nghiệm, cách nhìn của mình để suy bụng người khác. Tương tự như câu “suy bụng ta ra bụng người” mà ông bà ta vẫn nói.

Ví dụ như khi bạn nhìn thấy một người mặc áo croptop khoe cả ngấn bụng mỡ bạn thấy thật là lố bịch. Vì bản thân bạn không thích mỡ bụng, bạn sẽ không khoe cái bụng mỡ ra như vậy. Nhưng cô gái ấy lại tự tin về cơ thể của cô ta (dù cổ có nhiều ngấn mỡ bụng).

Một ví dụ khác thường thấy là các bà mẹ nội trợ thường xuyên theo dõi và đọc những bài đòi hỏi nữ quyền hay những bài về các ông chông yêu vợ và tâm lý thì nên làm thế này thế kia rồi tag các ông chồng vào. Nhưng chắc số ông chồng thực sự đọc chỉ đếm trên đầu ngón tay. Vì đó đâu phải nỗi quan tâm của các ông chồng. Và mỗi ông chồng có cách thể hiện sự quan tâm vợ khác nhau, không ai giống ai. Các bà vợ sau nhiều lần như vậy thấy chồng mình chẳng thay đổi thì lại giận, lại buồn...

Quay lại bộ não của con người, nó hầu như chỉ quan tâm đến mình đang nghĩ gì, mình muốn gì. Như khi mình nói chuyện một cách thoải mái nhất, hầu như mình chỉ kể về bản thân mình.

Và khi mình cảm thấy ai đó đang phán xét mình, thì đó là vì mình đang tự phán xét bản thân.

Đơn cử là khi mình chưa đủ tự tin và mình phải trình bày một vấn đề gì đó mình hay tự đánh giá là mình làm thật tệ. Sau đó thường mình sẽ tự dằn vặt, trách móc bản thân. Nhưng những người khác chưa chắc đã quan tâm về điều đó. Họ chỉ quan tâm liệu phần trình bày của họ có tốt không thôi.

Khi con người phán xét người khác, đơn giản chỉ là họ muốn cảm thấy tốt hơn về bản thân mình, một cách AQ.

Lúc trước mình hay lo lắng mỗi khi mình không hoàn tất việc nhà, hay mình chăm con không được như chuẩn mình tự đặt ra. Mình tự dằn vặt và mình lo là chồng mình sẽ phán xét là mình là một bà mẹ tệ. Nhưng sau khi hỏi và được xác nhận lại là chồng mình không hề có suy nghĩ đó. Mình cảm thấy thật nhẹ nhõm.

Sau đó mình tập để bớt áp đặt những phán xét mà mình nghĩ là người khác sẽ nghĩ về mình. Mình thấy cuộc sống của mình nhẹ nhàng hẳn, quá trình học làm mẹ của mình bớt stress hơn. Mình cảm thấy tự do hơn.

Mình cũng không cần phải quan tâm người khác nghĩ gì về quần áo mình mặc, chỉ cần mình thấy thoải mái và mình thích.

Mình cũng không cần phải luôn nói chuyện vui vẻ với người khác. Mình cảm thấy tự do và thoải mái hơn trong thế giới của mình.

Mình sống với thái độ “life is short, why so serious?”. Chỉ cần vui vẻ, có những hoạt động tích cực.

Mình tự do chọn cách sống của mình, hợp với những giá trị, thế giới quan của mình mà không cần phải quan tâm người khác nghĩ gì về nó.

Vì mình biết hầu hết họ chỉ nghĩ về bản thân họ. Trừ những người thực sự quan tâm và yêu quí bạn mới nói với bạn những gì họ nghĩ về bạn.

[1] https://www.deepdyve.com/…/anchoring-and-adjustment-during-…

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

SỨC MẠNH CỦA THÓI QUEN TỐT

Dạo trước mình thường hay bỏ bê bản thân, bỏ bê theo kiểu nuông chiều. Mình nghĩ là mình lên lab stress, mệt mỏi lắm rồi nên mình kệ, mở tủ thấy gì mặc nấy, buổi sáng dậy ăn tạm miếng bánh xong cuống cuồng cào cái đầu, quơ cái mặt, đúng nghĩa là quơ vì lấy nước tạt tạt quơ quơ, còn k buồn lấy sữa rửa mặt, vớ cái túi (mà ngày nào cũng đựng từng ấy thứ như ngày nào) rồi chạy. Mình nghĩ đấy là nuông chiều, thương yêu bản thân mình (vì mình ứ care mấy đứa nhìn mình, mình xấu đau con mắt tụi nó chứ mình có thấy đâu mà sợ). Xong bẵng đi một thời gian mình bắt đầu thấy mệt mỏi, chán chường thật sự. Nhìn bản thân nhếch nhác, chồng con nhếch nhác, nhà cửa nhếch nhác, công việc nhếch nhác. Mình stress nặng. Mình đi gặp bác sĩ. Bác sĩ nhấn mạnh là phải tập thể dục thường xuyên, phải giữ daily routine (đại loại là thời gian biểu cố định hằng ngày) TỐT. Tra các thể loại sách báo, google, chúng nó cũng bảo yêu bản thân đi, tập thể dục đi, chăm chút cho bản thân đi. Vầng, em nghe. Thế là đi ...

RỐI LOẠN LO ÂU (ANXIETY DISORDER)

Rối loạn lo âu là bệnh thần kinh xảy ra khi người bệnh lo lắng quá mức cả về thời gian (lo âu trong thời gian dài hơn bình thường), và cường độ. Rối loạn lo âu có thể xuất hiện cùng với cơn hoảng loạn (panick attack), hoặc rối loạn cảm xúc lưỡng cực (bipolar disorder), rối loạn khí sắc (mood disorder), hay rối loạn lo âu xã hội,… Hầu hết triệu chứng của rối loạn lo âu [1] gồm có: • Hoảng sợ, lo lắng • Khó ngủ • Không thể bình tĩnh hoặc ngồi yên • Tay hoặc chân lạnh hoặc chảy mồ hôi hoặc run rẩy • Tim đập nhanh • Thở gấp • Khô miệng • Buồn nôn • Chóng mặt • Căng cơ Thường thì một khi rối loạn lo âu đã bị kích lên (triggered), người bệnh không thể kiểm soát được triệu chứng cũng như suy nghĩ nếu không có sự giúp đỡ của thuốc. Cũng như khi quả bóng bị xịt và bay ra khỏi tay ta, nó sẽ chỉ rơi xuống khi nào không còn hơi bên trong, ta không còn kiểm soát được nữa. Nghiên cứu hình ảnh não người trong rối loạn lo âu cho thấy khi triệu chứng lo âu được kích hoạt, hạch hạnh nhân ...

SỐNG TRONG GIA ĐÌNH NHIỀU THẾ HỆ, NÊN HAY KHÔNG?

Đi ngược với sự trở lại của gia đình đa thế hệ ở các nước phương tây, ngày càng có nhiều gia đình nhỏ ở Việt Nam muốn được tách riêng, thoát ly khỏi sự ảnh hưởng của bố mẹ, ông bà (nhà chồng hoặc nhà vợ). Chúng ta có thể lí giải thế nào về sự khác biệt này? Và ưu nhược điểm của mô hình gia đình đa thế hệ ở mỗi nền văn hoá là gì? Sau thế chiến thứ 2, ở Mỹ và nhiều nước phương tây, xu hướng sống độc lập dần trở nên phổ biến. Cho đến năm 1980, số gia đình đa thế hệ ở Mỹ giảm xuống thấp nhất trong lịch sử, chỉ chiếm 12% tổng số dân số Mỹ, so với năm 1940 là 25% – giảm một nửa (số liệu: Pew Research, 2016). Thực tế và nghiên cứu đã chứng minh những người sống độc lập có khả năng thành công cao hơn những “em bé người lớn” ba bốn mươi tuổi vẫn dựa dẫm vào cha mẹ. Tuy nhiên, các nghiên cứu gần đây cũng chỉ ra rằng trẻ em sống cùng với mẹ đơn thân và ít nhất một ông/bà đạt kết quả học tập ở trường tốt hơn các em sống cùng cha mẹ nhưng không có ông/bà ở cùng. Đặc biệt, những em sống chung n...