Chuyển đến nội dung chính

On my first steps of building good habits and my being-smart-trap

This morning, my husband sent me an article titled “Avoiding the trap of low-knowledge, high-confidence theories”. When I had just looked at the title, I was wondering “what am I doing? What am I going to do? And what is my big goal in the future?”. Honestly, I think of tons of things to do in the future, i.e., writing books, helping mental sick people, doing research, etc, but I DO NOTHING now.

I was struggling weeks on just installing Linux, GPU, etc (for building a deep learning environment), I was wasting days surfing, searching on the internet, meaninglessly. I WORK AROUND, REALLY!!

I trapped myself by the fallacy that everyone takes weeks for that installation when I saw only one comment of one guy who also took weeks on that. I cheated myself that I am lame on those computer stuffs because I am a woman, woman isn’t good at engineering stuff. Wait…WTF? So, what are you doing engineering for, Lua? For being lame? Ok. I forgot the fact that I am an ENGINEER, who already got the bachelor and master degree in engineering, who is currently doing Ph.D. in engineering. There is no phrase LAME WOMAN ENGINEER in the world, for truth.

Yes, I intended to forget that fact. The truth is I WASN’T DIGGING IN. I didn’t do exercise when I studied python recently, even I hadn’t known anything about it before. I totally rely on Google.

I procrastinate everything. I decided to write Morning Pages each morning from today on but I woke up later than my little 10-month-olds baby this morning and didn’t write a word. I postpone my paper until my blog post is done, and now I’m still writing this, without getting the final result for the data analysis. Even with the thing that I think I like, this blog, there are almost 10 posts that are not completed and surely not posted, and you really can see my procrastination on this blog if you check my timeline posts.

I reinforce my belief that I’m not unproductive by the 80/20 principle. But you know what? People really works and they have got 20% of working time effectively. I work 20% of my time and I fool myself that I worked effectively all that time (WTF?!?), ‘cause “I’m smart” (WTF?!?). That is the BIGGEST TRAP OF MY LIFE THAT I’VE MADE FOR MYSELF. What an honor!


Since I was a kid, everyone shot that smart shit to my face (maybe because I can make the addition operation well?!?). I was truly into it. Even sometimes I was trying to analyze that and get the conclusion that I am not, but when I focused on learning something, I got that, then I thought “Oh, I might be smart, I got it fast”. The fact is I didn’t dig in, I stopped at that point and enjoyed it, bathed in the STUPID smart sunshine. Another fact is everyone can do it well like me, I just avoided that.

Ok. I’m done for my confession. What’s yours?

I make my commitment on this blog for keeping it updated every Tuesday. I would like to build my good habits to get out of that self-deceiving circle. I think it would also help me to overcome other hurdles in my research life and also my mom-to-be life.


I would like to build a new me and show my progress in this blog.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

SỨC MẠNH CỦA THÓI QUEN TỐT

Dạo trước mình thường hay bỏ bê bản thân, bỏ bê theo kiểu nuông chiều. Mình nghĩ là mình lên lab stress, mệt mỏi lắm rồi nên mình kệ, mở tủ thấy gì mặc nấy, buổi sáng dậy ăn tạm miếng bánh xong cuống cuồng cào cái đầu, quơ cái mặt, đúng nghĩa là quơ vì lấy nước tạt tạt quơ quơ, còn k buồn lấy sữa rửa mặt, vớ cái túi (mà ngày nào cũng đựng từng ấy thứ như ngày nào) rồi chạy. Mình nghĩ đấy là nuông chiều, thương yêu bản thân mình (vì mình ứ care mấy đứa nhìn mình, mình xấu đau con mắt tụi nó chứ mình có thấy đâu mà sợ). Xong bẵng đi một thời gian mình bắt đầu thấy mệt mỏi, chán chường thật sự. Nhìn bản thân nhếch nhác, chồng con nhếch nhác, nhà cửa nhếch nhác, công việc nhếch nhác. Mình stress nặng. Mình đi gặp bác sĩ. Bác sĩ nhấn mạnh là phải tập thể dục thường xuyên, phải giữ daily routine (đại loại là thời gian biểu cố định hằng ngày) TỐT. Tra các thể loại sách báo, google, chúng nó cũng bảo yêu bản thân đi, tập thể dục đi, chăm chút cho bản thân đi. Vầng, em nghe. Thế là đi ...

RỐI LOẠN LO ÂU (ANXIETY DISORDER)

Rối loạn lo âu là bệnh thần kinh xảy ra khi người bệnh lo lắng quá mức cả về thời gian (lo âu trong thời gian dài hơn bình thường), và cường độ. Rối loạn lo âu có thể xuất hiện cùng với cơn hoảng loạn (panick attack), hoặc rối loạn cảm xúc lưỡng cực (bipolar disorder), rối loạn khí sắc (mood disorder), hay rối loạn lo âu xã hội,… Hầu hết triệu chứng của rối loạn lo âu [1] gồm có: • Hoảng sợ, lo lắng • Khó ngủ • Không thể bình tĩnh hoặc ngồi yên • Tay hoặc chân lạnh hoặc chảy mồ hôi hoặc run rẩy • Tim đập nhanh • Thở gấp • Khô miệng • Buồn nôn • Chóng mặt • Căng cơ Thường thì một khi rối loạn lo âu đã bị kích lên (triggered), người bệnh không thể kiểm soát được triệu chứng cũng như suy nghĩ nếu không có sự giúp đỡ của thuốc. Cũng như khi quả bóng bị xịt và bay ra khỏi tay ta, nó sẽ chỉ rơi xuống khi nào không còn hơi bên trong, ta không còn kiểm soát được nữa. Nghiên cứu hình ảnh não người trong rối loạn lo âu cho thấy khi triệu chứng lo âu được kích hoạt, hạch hạnh nhân ...

SỐNG TRONG GIA ĐÌNH NHIỀU THẾ HỆ, NÊN HAY KHÔNG?

Đi ngược với sự trở lại của gia đình đa thế hệ ở các nước phương tây, ngày càng có nhiều gia đình nhỏ ở Việt Nam muốn được tách riêng, thoát ly khỏi sự ảnh hưởng của bố mẹ, ông bà (nhà chồng hoặc nhà vợ). Chúng ta có thể lí giải thế nào về sự khác biệt này? Và ưu nhược điểm của mô hình gia đình đa thế hệ ở mỗi nền văn hoá là gì? Sau thế chiến thứ 2, ở Mỹ và nhiều nước phương tây, xu hướng sống độc lập dần trở nên phổ biến. Cho đến năm 1980, số gia đình đa thế hệ ở Mỹ giảm xuống thấp nhất trong lịch sử, chỉ chiếm 12% tổng số dân số Mỹ, so với năm 1940 là 25% – giảm một nửa (số liệu: Pew Research, 2016). Thực tế và nghiên cứu đã chứng minh những người sống độc lập có khả năng thành công cao hơn những “em bé người lớn” ba bốn mươi tuổi vẫn dựa dẫm vào cha mẹ. Tuy nhiên, các nghiên cứu gần đây cũng chỉ ra rằng trẻ em sống cùng với mẹ đơn thân và ít nhất một ông/bà đạt kết quả học tập ở trường tốt hơn các em sống cùng cha mẹ nhưng không có ông/bà ở cùng. Đặc biệt, những em sống chung n...