Chuyển đến nội dung chính

Study abroad, 2 years in Korea

I have been in Korea for 2 years, experienced both lab life and a housewife life ;). In this blog, I almost focus on the study in Korea and only adjust a few things living here.

Deciding to study in Korea, you must face many different things, i.e., culture, language, lifestyle and even thought. As other North Asian countries, Korea had had a long time being almost closed about culture, language. Korean thinks they are the highest and noble nation in the world, they don't want their children getting married to foreigner, they believe that their language is the smartest language in the world (?!?, I don't very understand the meaning of the most intelligent language). That's a reason why you cannot live well in Korea when you can't speak Korean, not many Korean can speak English.

Being thinking that they are better than the rest of the world makes them not to accept us (foreigners) into their "우리" circle if we don't speak Korean and don't appreciate everything they have (Korean has "우리" culture, "우리" means we in English, it means if someone accepts others is their "우리", they will consider those more than the remain)Sometimes I have a feeling that they are not confident of themselves. They seem to try not to understand that "respect is something earned, not something given".



Korean respects education, it's a good point, I know. However, they over-respect everything related to education. If you graduated from a not-good-university, despite how good your skills, your ability are, you have a lower starting salary than the ones who graduated from a higher rank university. The good thing is there are many opportunities to find a position as a graduate student in Korea. The bad thing is professor is like a God here. It's not always good having power concentrated in one person, if the king is good, the country is rich, people lives in peace, otherwise it is surely a hell.

I am the one who lived in that hell once, and I decided to quit, even though I already spent half of the time for my Ph.D. If the professor calls you, and you don't answer the phone, or you don't have the phone by your side, a storm will come. In the meeting, if you don't agree with him, you can get a thick book right on your face (of course, this one will never happen to me, since I am a woman but be careful if you are a man). You are micro-controlled even in your individual time. On Sunday, if the professor is in the lab, and he sends the email to you, you probably should be in your lab. At 2 am, if professor is still working, and you are in your bed, you are guilty. And many other bad things that I cannot remember all, and yet I want to forget all now.



Of course, thing will be better if you have a nice professor. However, their "level" culture is one thing that not all foreigner can stand on. You must respect the one who is older than you, be your senior without considering whether he is deserved or not. As I mentioned, "respect is something earned, not something given". But here, you are asked to respect someone.

Culture, language, lifestyle can be adapted but not thought. They have a different mindset. In the lab, despite how you focus on your work, Korean always talks to each other, sounds like buzzing. Almost the time, they tell bad things about others (like I do now...lol). And a weird thing that I still not understand until now is I almost cannot laugh at their jokes, also they cannot laugh at mine :))), although I can laugh at an American sitcom, or a joke that my European friends make, and I think I am not a boring person. That's weird, isn't it? And I think I cannot live here, so I decide to leave, as soon as possible.

(to be continued).

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

SỨC MẠNH CỦA THÓI QUEN TỐT

Dạo trước mình thường hay bỏ bê bản thân, bỏ bê theo kiểu nuông chiều. Mình nghĩ là mình lên lab stress, mệt mỏi lắm rồi nên mình kệ, mở tủ thấy gì mặc nấy, buổi sáng dậy ăn tạm miếng bánh xong cuống cuồng cào cái đầu, quơ cái mặt, đúng nghĩa là quơ vì lấy nước tạt tạt quơ quơ, còn k buồn lấy sữa rửa mặt, vớ cái túi (mà ngày nào cũng đựng từng ấy thứ như ngày nào) rồi chạy. Mình nghĩ đấy là nuông chiều, thương yêu bản thân mình (vì mình ứ care mấy đứa nhìn mình, mình xấu đau con mắt tụi nó chứ mình có thấy đâu mà sợ). Xong bẵng đi một thời gian mình bắt đầu thấy mệt mỏi, chán chường thật sự. Nhìn bản thân nhếch nhác, chồng con nhếch nhác, nhà cửa nhếch nhác, công việc nhếch nhác. Mình stress nặng. Mình đi gặp bác sĩ. Bác sĩ nhấn mạnh là phải tập thể dục thường xuyên, phải giữ daily routine (đại loại là thời gian biểu cố định hằng ngày) TỐT. Tra các thể loại sách báo, google, chúng nó cũng bảo yêu bản thân đi, tập thể dục đi, chăm chút cho bản thân đi. Vầng, em nghe. Thế là đi ...

TRÍ TUỆ NHÂN TẠO ĐÃ ĐI ĐẾN ĐÂU?

Google từ khoá “trí tuệ nhân tạo” sẽ ra hơn 30 triệu kết quả và dẫn đầu là những trang với tựa như “nguy cơ trí tuệ nhân tạo thao túng con người” hay “trí tuệ nhân tạo đã đạt đến trình độ sáng tác ngôn ngữ mới khiến con người ‘như vịt nghe sấm’ “. Nghe cứ như năm sau là các robot trong The terminator sẽ đến bắt con người làm nô lệ cho chúng vậy. Rốt cuộc trí tuệ nhân tạo là gì và nó đã phát triển đến đâu? Theo wiki thì trí tuệ nhân tạo (Artificial Intelligence – AI) là trí tuệ được biểu diễn bằng bất kì một hệ thống nhân tạo nào. Thực ra để đạt được tầm trí tuệ nhân tạo toàn diện (general AI) như trong các bộ phim viễn tưởng về AI – có thể kể đến như The terminator, Ex Machina, Her, v.v… – thì chặng đường còn rất xa. Hiện nay các nghiên cứu khoa học mới nhất về trí tuệ nhân tạo chỉ dừng ở chơi cờ, chơi game, nhận diện khuôn mặt, dự đoán giá cả, nhận diện đối tượng trong hình, đặt tên cho hình (caption), chẩn đoán bệnh, v.v… – nói chung là những tác vụ rời rạc. Nghĩa là AI ...

SỐNG TRONG GIA ĐÌNH NHIỀU THẾ HỆ, NÊN HAY KHÔNG?

Đi ngược với sự trở lại của gia đình đa thế hệ ở các nước phương tây, ngày càng có nhiều gia đình nhỏ ở Việt Nam muốn được tách riêng, thoát ly khỏi sự ảnh hưởng của bố mẹ, ông bà (nhà chồng hoặc nhà vợ). Chúng ta có thể lí giải thế nào về sự khác biệt này? Và ưu nhược điểm của mô hình gia đình đa thế hệ ở mỗi nền văn hoá là gì? Sau thế chiến thứ 2, ở Mỹ và nhiều nước phương tây, xu hướng sống độc lập dần trở nên phổ biến. Cho đến năm 1980, số gia đình đa thế hệ ở Mỹ giảm xuống thấp nhất trong lịch sử, chỉ chiếm 12% tổng số dân số Mỹ, so với năm 1940 là 25% – giảm một nửa (số liệu: Pew Research, 2016). Thực tế và nghiên cứu đã chứng minh những người sống độc lập có khả năng thành công cao hơn những “em bé người lớn” ba bốn mươi tuổi vẫn dựa dẫm vào cha mẹ. Tuy nhiên, các nghiên cứu gần đây cũng chỉ ra rằng trẻ em sống cùng với mẹ đơn thân và ít nhất một ông/bà đạt kết quả học tập ở trường tốt hơn các em sống cùng cha mẹ nhưng không có ông/bà ở cùng. Đặc biệt, những em sống chung n...