Chuyển đến nội dung chính

Chạy bộ và viết blog

Nhìn lại những năm tháng tuổi trẻ của mình thấy chơi bời, điên khùng cũng nhiều, phá phách cũng nhiều, làm bố mẹ, bạn bè, thầy cô giận chắc cũng khá, cũng đủ để an ủi bản thân cho cái câu "học không chơi phí hoài tuổi trẻ"", túm lại là không có phí hoài mấy :))). Bị cái chơi hơi quá, học thì không được nhiều lắm. Bởi vậy 29 tuổi đầu còn mài đít trên ghế nhà trường, đi thi, tính tích phân, đạo hàm thấy miẹ. Túm lại giải thích nãy giờ là để bắt đầu cho cái challenge 30 ngày chạy bộ và viết lách (một ngày tiếng việt, một ngày tiếng anh), hôm nay là ngày đầu tiên (bingo).

Trong cuốn What I wish I knew when I was 20-Tina Seelig, Tina có nói về quá trình phát triển, hoàn thiện cũng như khám phá bản thân. Phát triển, hoàn thiện thì nhiều blog, nhiều sách có nói tới, đại loại là đọc sách nhiều, tập thể thao, học ngoại ngữ, học giao tiếp. Cái này thì cứ phải học, phải đọc cả đời. Còn cái khó nhất mình nghĩ là khám phá bản thân. Khám thai, phá thai chắc cũng không khó lắm, chứ khám phá bản thân sao khó ghê, 29 tuổi đầu rồi mà vẫn cứ loay hoay tìm con đường cho mình.

Ai biết đam mê của mình từ sớm thiệt là hạnh phúc, còn mình thì cái gì cũng thích, bố mẹ hay nói mình là "cả thèm chóng chán". Cũng may là đọc sách của Tina, và cả cuốn Xách ba lô lên và đi của Huyền Chip, thấy có nhiều người cũng cứ đi thôi, vừa đi vừa khám phá bản thân, mình cảm thấy nhẹ nhõm rất nhiều, không phải mình mình trên con đường ấy. Vậy đó, hạnh phúc là một hành trình chứ không phải là đích đến nào cả. Bạn cứ đi thôi, vừa cố gắng đi xa, đi rộng vừa thưởng thức, tận hưởng cuộc sống và vừa làm các phép thử để tìm ra con đường đúng đắn cho bản thân mình.



Sắp đến ngày thi đại học rồi, ngày này của 11 năm trước mình cũng đang è cổ ôn thi. Ngành học thì bố mẹ để mình tự chọn. Mà lúc đó cũng loay hoay mãi, không có ai hướng dẫn, cũng không biết học ngành gì ra làm cái gì cụ thể rõ ràng. Lúc đó IT là ngành hot, lương cao, mà mình nghĩ học IT thì phải học hoài, mà mình con gái mà, chắc phải lấy chồng đẻ con, học hoài gì nổi, thế là đi học viễn thông, tưởng tượng sau này về chắc làm ở bưu điện, thấy cũng oách. 

Mùa khai trường, ôm vali, túi xách lên Sài Gòn hoa lệ, chui vô Bách khoa, trường gì mà toàn đực rựa, nhìn phát chán. Sau đó là những ngày cúp học đi chơi liên miên. Lẹt đẹt mãi cũng ra được trường. Đi làm chán chê, ngày ngày lên công ty, làm những công việc lặp đi lặp lại, mình cảm thấy mình không hợp với chỗ này, thế là lại ôm sách vở đi học cao học. Rồi xin đi du học, làm nghiên cứu để không phải làm những việc lặp đi, lặp lại. Nhưng cũng vẫn cứ loay hoay, chẳng hiểu tại sao. 

Cũng nhiều chuyện xảy ra trên lab, rồi phát hiện bệnh của em, rồi đọc về bệnh của em, cảm thấy thích khi đọc về thần kinh, tâm lý, thế là quyết định nghỉ lab, chuyển ngành sang neuroscience, một ngành lai giữa ngành kỹ thuật mình đang học và thần kinh, tâm lý. Cuộc đời thật lạ, đúng là "all by one hand" (The alchemist - Paulo Coelho), mình cứ đi trên con đường tìm kiếm đam mê, ước mơ của mình thôi, đi theo những omen dẫn đường chỉ lối, rồi ta sẽ tìm thấy chính ta. Nghĩ lại thì hồi đó đậu y, xong chọn BK thì cả nhà ai cũng tiếc (hồi đó không dám học y vì sợ bỏ quên kéo trong bụng bệnh nhân :))) ). Rồi cũng thích đi học tâm lý mà hồi đó sợ học về không có việc làm, giờ chuyển qua ngành này thấy cũng có nhiều cơ duyên, "hữu duyên thiên lí năng tương ngộ" nhỉ.

Khi mình lựa chọn một con đường, tốt nhất là tìm con đường có ý nghĩa, hạnh phúc của cho đi còn lớn hơn hạnh phúc khi được nhận. Ước mơ càng lớn thì con người càng vĩ đại. Chẳng phải con người đã chế tạo ra tàu vũ trụ và đến mặt trăng, đến sao hoả sao? Chẳng phải những thứ ngày trước chỉ là trong phim ảnh giờ gần như cũng thành sự thật rồi sao? Mình cũng không phải là gì to tát, không hơn ai gì cả, nhưng ít nhất mình dám mơ ước và dám bước đi, chỉ để làm bản thân mình hạnh phúc, vậy là được rồi.



P.s: Viết cho writing challenge và viết cho những ngày đầu nhóm lên ngọn lửa, dù là gió có lớn.

Nhận xét

  1. Hơ, chẳng bù cho mình, từ bé đến lớn toàn học những nơi đông con gái, ít con trai, suốt ngày chỉ mong ước lớp mình có thêm vài bạn trai nữa thì tốt biết mấy :))

    Trả lờiXóa

Đăng nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

SỨC MẠNH CỦA THÓI QUEN TỐT

Dạo trước mình thường hay bỏ bê bản thân, bỏ bê theo kiểu nuông chiều. Mình nghĩ là mình lên lab stress, mệt mỏi lắm rồi nên mình kệ, mở tủ thấy gì mặc nấy, buổi sáng dậy ăn tạm miếng bánh xong cuống cuồng cào cái đầu, quơ cái mặt, đúng nghĩa là quơ vì lấy nước tạt tạt quơ quơ, còn k buồn lấy sữa rửa mặt, vớ cái túi (mà ngày nào cũng đựng từng ấy thứ như ngày nào) rồi chạy. Mình nghĩ đấy là nuông chiều, thương yêu bản thân mình (vì mình ứ care mấy đứa nhìn mình, mình xấu đau con mắt tụi nó chứ mình có thấy đâu mà sợ). Xong bẵng đi một thời gian mình bắt đầu thấy mệt mỏi, chán chường thật sự. Nhìn bản thân nhếch nhác, chồng con nhếch nhác, nhà cửa nhếch nhác, công việc nhếch nhác. Mình stress nặng. Mình đi gặp bác sĩ. Bác sĩ nhấn mạnh là phải tập thể dục thường xuyên, phải giữ daily routine (đại loại là thời gian biểu cố định hằng ngày) TỐT. Tra các thể loại sách báo, google, chúng nó cũng bảo yêu bản thân đi, tập thể dục đi, chăm chút cho bản thân đi. Vầng, em nghe. Thế là đi ...

RỐI LOẠN LO ÂU (ANXIETY DISORDER)

Rối loạn lo âu là bệnh thần kinh xảy ra khi người bệnh lo lắng quá mức cả về thời gian (lo âu trong thời gian dài hơn bình thường), và cường độ. Rối loạn lo âu có thể xuất hiện cùng với cơn hoảng loạn (panick attack), hoặc rối loạn cảm xúc lưỡng cực (bipolar disorder), rối loạn khí sắc (mood disorder), hay rối loạn lo âu xã hội,… Hầu hết triệu chứng của rối loạn lo âu [1] gồm có: • Hoảng sợ, lo lắng • Khó ngủ • Không thể bình tĩnh hoặc ngồi yên • Tay hoặc chân lạnh hoặc chảy mồ hôi hoặc run rẩy • Tim đập nhanh • Thở gấp • Khô miệng • Buồn nôn • Chóng mặt • Căng cơ Thường thì một khi rối loạn lo âu đã bị kích lên (triggered), người bệnh không thể kiểm soát được triệu chứng cũng như suy nghĩ nếu không có sự giúp đỡ của thuốc. Cũng như khi quả bóng bị xịt và bay ra khỏi tay ta, nó sẽ chỉ rơi xuống khi nào không còn hơi bên trong, ta không còn kiểm soát được nữa. Nghiên cứu hình ảnh não người trong rối loạn lo âu cho thấy khi triệu chứng lo âu được kích hoạt, hạch hạnh nhân ...

SỐNG TRONG GIA ĐÌNH NHIỀU THẾ HỆ, NÊN HAY KHÔNG?

Đi ngược với sự trở lại của gia đình đa thế hệ ở các nước phương tây, ngày càng có nhiều gia đình nhỏ ở Việt Nam muốn được tách riêng, thoát ly khỏi sự ảnh hưởng của bố mẹ, ông bà (nhà chồng hoặc nhà vợ). Chúng ta có thể lí giải thế nào về sự khác biệt này? Và ưu nhược điểm của mô hình gia đình đa thế hệ ở mỗi nền văn hoá là gì? Sau thế chiến thứ 2, ở Mỹ và nhiều nước phương tây, xu hướng sống độc lập dần trở nên phổ biến. Cho đến năm 1980, số gia đình đa thế hệ ở Mỹ giảm xuống thấp nhất trong lịch sử, chỉ chiếm 12% tổng số dân số Mỹ, so với năm 1940 là 25% – giảm một nửa (số liệu: Pew Research, 2016). Thực tế và nghiên cứu đã chứng minh những người sống độc lập có khả năng thành công cao hơn những “em bé người lớn” ba bốn mươi tuổi vẫn dựa dẫm vào cha mẹ. Tuy nhiên, các nghiên cứu gần đây cũng chỉ ra rằng trẻ em sống cùng với mẹ đơn thân và ít nhất một ông/bà đạt kết quả học tập ở trường tốt hơn các em sống cùng cha mẹ nhưng không có ông/bà ở cùng. Đặc biệt, những em sống chung n...