Chuyển đến nội dung chính

SỨC MẠNH CỦA THÓI QUEN TỐT

Dạo trước mình thường hay bỏ bê bản thân, bỏ bê theo kiểu nuông chiều. Mình nghĩ là mình lên lab stress, mệt mỏi lắm rồi nên mình kệ, mở tủ thấy gì mặc nấy, buổi sáng dậy ăn tạm miếng bánh xong cuống cuồng cào cái đầu, quơ cái mặt, đúng nghĩa là quơ vì lấy nước tạt tạt quơ quơ, còn k buồn lấy sữa rửa mặt, vớ cái túi (mà ngày nào cũng đựng từng ấy thứ như ngày nào) rồi chạy. Mình nghĩ đấy là nuông chiều, thương yêu bản thân mình (vì mình ứ care mấy đứa nhìn mình, mình xấu đau con mắt tụi nó chứ mình có thấy đâu mà sợ).

Xong bẵng đi một thời gian mình bắt đầu thấy mệt mỏi, chán chường thật sự. Nhìn bản thân nhếch nhác, chồng con nhếch nhác, nhà cửa nhếch nhác, công việc nhếch nhác. Mình stress nặng. Mình đi gặp bác sĩ. Bác sĩ nhấn mạnh là phải tập thể dục thường xuyên, phải giữ daily routine (đại loại là thời gian biểu cố định hằng ngày) TỐT.

Tra các thể loại sách báo, google, chúng nó cũng bảo yêu bản thân đi, tập thể dục đi, chăm chút cho bản thân đi.

Vầng, em nghe.

Thế là đi mua vé tập gym. Thời gian đầu cũng nản, tập mãi không giảm được gờ ram nào. Rồi đi bữa đực bữa cái. Được cái cứ đi khám định kỳ bác sĩ lại nhắc nhớ tập thể dục thường xuyên, lỡ dạ rồi nên sợ mang nhục ngày ngày ráng lết đi tập. Tập chừng gần 2 tháng là thành thói quen, ngày nào không đi là nhớ tập. Vì chạy nó ra mồ hôi nó sướng. Tập được 3 tháng rồi thì lại việc lab bị dí, lại chiều bản thân, trốn tập 1 tháng.

Vầng, tập 3 tháng giảm được 1 kg, nghỉ tập 1 tháng lên lại 2kg. Mẹ xồ nay càng xồ hơn. May là đến tháng...đến kỳ gặp bác sĩ, bác sĩ lại nhắc. Thế là về lại đóng tiền đi tập tiếp. Hôm nào lỡ quên thì thôi, không tự trách mình (ai ơi đừng tự trách mình, vì cứ tự trách, tự dằn vặt là bữa sau hổng mún đi tập nữa đâu, tâm lý con người kì lắm). Nhưng bị quên vài lần thế là đặt báo thức. Cứ tới giờ đồng hồ nhắc đi, đến nay cũng được hơn 1 tháng nữa (chắc sắp thành thói quen lại 😍😍).

Tập thói quen tốt nó gian truân vậy á. Vì con người được lập trình để dễ lười biếng mà, khoa học chứng minh rồi.

Quay lại chuyện thương yêu bản thân, 33 tuổi mới biết mình nhầm, cái đó là chiều hư thân chứ không phải thương yêu. Yêu thương cũng có nhiều loại mà, có yêu thương đúng với  yêu thương sai cách.

Này nhé, mình lười mình bỏ bê xong mình nhìn gương mình thấy con mẹ hêu mặt xề nhăn nheo mình có happy hok? Dạ hông. Mình ăn mặc lôi thôi mình nhìn mình mình thích hok? Dạ hông. Vậy là yêu thương bản thân sai cách á.

Mình bị cái xấu với hông có điều kiện chớ mà đua đòi, từ nhỏ đã bị mẹ la “con nhà lính mà tính nhà quan” hoài. Thôi kệ, ráng đu zị. Nhà nhỏ mà phải đẹp, cái bàn xấu cũng phải kiếm bình hoa chưng, hoa dại cũng được. Vậy nên dù bụng bao nhiêu ngấn mỡ cũng kệ, kiếm đồ che đi cái đã. Vậy là sáng sáng mất thêm 15p “đập cái mặt”, thêm 15p lựa đồ đẹp đẹp, xong quay qua hỏi Jin với ba nó “thấy mẹ đẹp hông?” tới chừng nào cả hai đứa điểm danh “đẹp” mới cho ra khỏi nhà. Thỉnh thoảng quay qua Jin (hoặc ba nó) cảm thán MẸ ĐẸP NHỜ! Cảm thán nha, không cho chúng nó có cơ hội trả lời.

Riết vậy mà thành thói quen. Sáng ra không bôi trét xí, không mặc chỉn chu là không muốn ra đường. Mà có đi qua đi lại gặp cái gương thấy mình xinh cũng vui, nhe răng cười với mình một cái (thương nhớ em Trinh). Chỉ có chút xíu thay đổi vậy thôi mà mỗi ngày mình thấy tinh thần mình khá hơn một chút, mình thấy yêu cuộc sống, yêu con người xung quanh hơn. Vậy mới nói là phải yêu bản thân đã rồi mới tính gì tính, mình không yêu nổi mình thì còn yêu ai, còn chờ ai yêu.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

SỐNG TRONG GIA ĐÌNH NHIỀU THẾ HỆ, NÊN HAY KHÔNG?

Đi ngược với sự trở lại của gia đình đa thế hệ ở các nước phương tây, ngày càng có nhiều gia đình nhỏ ở Việt Nam muốn được tách riêng, thoát ly khỏi sự ảnh hưởng của bố mẹ, ông bà (nhà chồng hoặc nhà vợ). Chúng ta có thể lí giải thế nào về sự khác biệt này? Và ưu nhược điểm của mô hình gia đình đa thế hệ ở mỗi nền văn hoá là gì? Sau thế chiến thứ 2, ở Mỹ và nhiều nước phương tây, xu hướng sống độc lập dần trở nên phổ biến. Cho đến năm 1980, số gia đình đa thế hệ ở Mỹ giảm xuống thấp nhất trong lịch sử, chỉ chiếm 12% tổng số dân số Mỹ, so với năm 1940 là 25% – giảm một nửa (số liệu: Pew Research, 2016). Thực tế và nghiên cứu đã chứng minh những người sống độc lập có khả năng thành công cao hơn những “em bé người lớn” ba bốn mươi tuổi vẫn dựa dẫm vào cha mẹ. Tuy nhiên, các nghiên cứu gần đây cũng chỉ ra rằng trẻ em sống cùng với mẹ đơn thân và ít nhất một ông/bà đạt kết quả học tập ở trường tốt hơn các em sống cùng cha mẹ nhưng không có ông/bà ở cùng. Đặc biệt, những em sống chung n...

TRÍ TUỆ NHÂN TẠO ĐÃ ĐI ĐẾN ĐÂU?

Google từ khoá “trí tuệ nhân tạo” sẽ ra hơn 30 triệu kết quả và dẫn đầu là những trang với tựa như “nguy cơ trí tuệ nhân tạo thao túng con người” hay “trí tuệ nhân tạo đã đạt đến trình độ sáng tác ngôn ngữ mới khiến con người ‘như vịt nghe sấm’ “. Nghe cứ như năm sau là các robot trong The terminator sẽ đến bắt con người làm nô lệ cho chúng vậy. Rốt cuộc trí tuệ nhân tạo là gì và nó đã phát triển đến đâu? Theo wiki thì trí tuệ nhân tạo (Artificial Intelligence – AI) là trí tuệ được biểu diễn bằng bất kì một hệ thống nhân tạo nào. Thực ra để đạt được tầm trí tuệ nhân tạo toàn diện (general AI) như trong các bộ phim viễn tưởng về AI – có thể kể đến như The terminator, Ex Machina, Her, v.v… – thì chặng đường còn rất xa. Hiện nay các nghiên cứu khoa học mới nhất về trí tuệ nhân tạo chỉ dừng ở chơi cờ, chơi game, nhận diện khuôn mặt, dự đoán giá cả, nhận diện đối tượng trong hình, đặt tên cho hình (caption), chẩn đoán bệnh, v.v… – nói chung là những tác vụ rời rạc. Nghĩa là AI ...